Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Tiếng Đàn Tôi (Phạm Duy)



Đời lạnh lùng trôi theo giòng nước mắt
Với bao tiếng tơ xót thương người.
Vì cuôc tình đã chết một đêm nao
Lúc trăng hãy còn thơ ấu.

Dù đời tàn trên cánh nhac chơi vơi
Vẫn còn mong nhớ khúc yêu đời
Lúc bao nhiêu tiếng cười
Rôn ràng chảy về xuôi.

Mêng mông lả ơi, thuyền về tới bến mơ rồi
Khoan khoan hò ơi dặt dìu trong tiếng đàn tôi
Mêng mông lả ơi thuyền về bát ngát hương trời
Khoan khoan hò ơi nhịp sầu xa vắng mà thôi!

Buồm về dội nắng trên khơi
Bao nhiêu hoàng hôn đên cho yên vui người ơi !
Có tiếng hát theo đàn tôi
Như ru như thương linh hồn đắm đuối

Mêng mông lả ơi, thuyền chờ mong gió lên trời
Mang theo đàn tôi chảy về đậu bến ngày mai.