Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

Rồi Có Một Ngày (Hoàng Thi Thơ )



Rồi có một ngày, một ngày tôi xuôi tay nhắm mắt
Theo chiếc xe tang hai hàng ngựa trắng đi đầu.
Rồi có một ngày, một ngày hồn tôi tiêu điều
Điệu đàn và lời ca sầu héo giữa nơi nghĩa trang đìu hiu...

Rồi có một ngày, một ngày em không thương không nhớ.
Em sẽ quên đi tháng ngày mình sống mong chờ.
Thời gian còn lại chỉ là một mộ bia hoang tàn
Lạnh lùng, lạnh lùng sương phủ trắng.
Véo von, côn trùng lắng thở dài...

Bạn thân ơi, thôi rồi xa…
Người yêu ơi, thôi rồi quên…
Còn có nhớ, nhớ gọi tên,
Nhớ thuở ân tình…
Nằm dưới đáy, đáy mộ sâu chỉ nghe vang bao niềm đau.
Lạnh buốt giá, rét từng đêm, rét từng đêm….

Rồi có một ngày, một ngày rêu xanh trên bia đá
Tím ngát không gian mây trời gọi gió mưa nhòa
Mộ vắng đường dài chẳng còn ai qua lại
Chẳng còn chẳng còn nhang, còn khói,
Xót xa cũng buồn tháng ngày trôi...